“tại sao lúc nào cũng thế
quen người đã muộn
chờ người thật lâu
yêu người thật sâu
trong như nước cất
vậy mà như điều khuất tất
lúc nào cũng phải giấu đi”

— Zelda

Là ai đã nói, chẳng mong đời đời kiếp kiếp, chẳng trông thiên trường địa cửu?

 

 

Có người hỏi, chúng ta đã nghĩ gì. Nhưng chính chúng ta lại chưa từng tự hỏi mình đã nghĩ gì. Thích chính là thích, yêu chính là yêu.

Chỉ cần lơ đãng chạm mắt nhau lập tức sẽ rơi vào, cứ thế cứ thế mà lún sâu trong ngọt ngào trìu mến.

Đôi khi tay khẽ chạm tay, lòng tự bảo lòng đừng nắm, đừng nắm, mà hơi ấm cạnh bên kia lại khiến bản thân không tự chủ được mà nhích tới gần.

Những lúc tôi nhìn em đi về phía mình, toàn bộ thế giới chỉ có sự tồn tại của em đối với tôi là chân thực, mái đầu nghiêng nghiêng, môi nở nụ cười rực rỡ như nắng.

Khi em ngồi bên nghe tôi hát, ngày đầu tiên nhìn tôi ôm đàn tập hát em mới chợt nhận ra, thì ra có thể cất cao tiếng ca là một điều tuyệt vời đến thế.

Còn những nhung nhớ miên man suốt năm rộng tháng dài, biết bao chờ mong chỉ để đổi lấy vài ngày gặp mặt, cả những cuộc điện thoại đường dài nửa ngày nửa đêm ngủ quên khi còn chưa gác máy, cả tin nhắn nhắc đừng quên áo khoác, đừng bỏ bữa trưa.

Chỉ là yêu em thế thôi…

Chúng ta đã nghĩ gì? Chẳng hề nghĩ gì cả. Phải trái đúng sai, từ trước khi kịp định hình mọi chuyện, thì trái tim đã tự định hành trình.

Bản chất của con người là cô đơn. Đến thế gian này một mình, rời đi cũng một mình. Thế nhưng con người lại là giống sinh vật không thể chịu nổi tịch mịch, nên mới mong muốn có thể tìm được một người đồng hành trong suốt cả quãng tồn tại ở thế gian này.

Một bàn tay đưa ra luôn chứa nỗi khát khao được nắm lấy một bàn tay khác…

Vậy, ta yêu nhau, có gì sai?…

Họ chẳng trả lời được, họ chỉ lắc đầu.

Ngày tiễn em lên máy bay, cánh cửa phòng chờ khép lại chỉ để lại cho tôi một nụ cười sau cuối. Rõ ràng đã tự dặn lòng hàng trăm lần, mà đến lúc đó nỗi đau như độc chất phá bung lồng ngực, đau tới nỗi phải hớp hơi để thở.

Biết rằng bên kia tấm kính, chắc chắn em đã khóc rồi.

Bởi vì, lòng tôi đau tê tái.

Cứ như thế, chúng ta đành đoạn xa nhau.

Hai mươi bảy tuổi, mười năm bên em như những trang nhật ký mà tôi nghĩ cả đời cũng không dám lật giở, chỉ sợ một ngày mình sẽ bị những đau thương ấy hành hạ tới phát điên.

Nhưng quả thật, trí nhớ của con người là một thứ rất kỳ lạ. Hoặc giả, chẳng vết thương nào hở miệng mãi được. Rồi nắng sẽ làm se lại, rồi gió sẽ phủ bụi lên, rồi từ bây giờ cho đến cuối đời nó cũng sẽ chỉ còn là vết sẹo.

Rồi em trong tôi, cũng chỉ còn là ký ức.

Thanh xuân năm ấy có thể bình thản nắm tay nhau, kể như đã không phụ chính mình.

Đã mười năm rồi. Mười năm bên nhau. Mười năm xa nhau, tròn trĩnh.

Có đôi khi ngẩn người nhớ lại, tự dưng thấy ký ức trống không, những chi tiết chỉ còn nhỏ vụn như vài đoạn phim quay chậm. Nhớ không ra biểu tình trên mặt, hình dung không nổi những xanh trong của sắc trời. Chỉ là trong lòng vẫn không sao quên được cảm xúc tinh nguyên khi ấy, của từng ánh mắt nụ cười, từng lần đan tay siết chặt và mỗi lúc vụng trộm hôn em.

Yêu. Thương. Ngọt ngào. Nhớ nhung. Xa vắng.

Rồi lại yêu.

Đến bây giờ, cũng chỉ còn xót xa.

Không phải vì ngày ấy không đủ dũng khí nắm chặt tay nhau. Chỉ là…

Thời gian trôi qua nhanh quá, tất cả cũng đều như vệt nắng chiều qua cửa sổ. Tôi ngồi trên tàu, tay đặt lên trang sách, nhớ rõ từng sợi nắng mong manh, nhớ rõ màu mật ươm vàng, cũng nhớ cái ấm áp cuối ngày dội vào lồng ngực. Tất cả đều chân thực như nhịp đập trái tim, nhưng đôi tay dẫu muốn đưa ra cũng không sao níu giữ.

Thì ra, “tình yêu” với “thiên trường địa cửu” chỉ cách nhau một cây cầu, mang tên “bất đắc dĩ”.

Trong đời người, chắc cũng chỉ có một lần có thể trút hết yêu thương ra để yêu, để cháy hết mình một lần. Còn sau đó… trái tim đã từng thương tổn có thể không sợ hãi sao?

Chúng ta đã nhiều năm không gặp, liên lạc có đôi lần, vu vơ vài câu chuyện cũ, đôi lời hỏi thăm. Nghe giọng người kia truyền đến từ bên kia đại dương, lồng ngực hoang hoải như gió đông thở dài. Có cái trống rỗng của vỏ sò bên bờ nước, cũng có cái lặng lẽ của cát bụi vĩnh tịch nơi lòng biển.

Chuyện của chúng ta cũng như việc gặp đúng người mà sai toàn bộ. Sai nhịp, sai đường, sai tất cả. Chỉ hướng của trái tim là vĩnh viễn không sai. Thế nhưng làm sao mãi hướng về nhau, khi mọi tấc dây quấn quanh thân lại bắt đôi chân rẽ về ngả khác.

Đến không được.

Chờ không được.

Làm không được.

Quên không được.

Cuộc đời có biết bao nhiêu nỗi bất cam? Rõ ràng bất cam mà cũng vẫn phải làm, để rồi bây giờ có khi nhìn lại, chỉ còn như tôi đang ngẩn ngơ nhìn nắng chiều trên ô cửa. Tự nhủ lòng, chỉ cần em vẫn đang hạnh phúc ở một nơi nào đó, với tôi là đủ.

Dẫu cho tôi không còn nhìn thấy…

Thanh xuân năm ấy bình thản nắm lấy tay em, níu giữ bên mình hơi ấm mà cả đời trân trọng. Từ giờ cho đến điểm cuối của nhân sinh, em vẫn mãi là vệt nắng dịu dàng đứng nhìn tôi nơi khởi điểm.

Dừng lại ở ngày tháng ấy, tất cả tốt đẹp đã có cùng nhau.

Đơn giản là, cảm ơn em đã xuất hiện để cho tôi biết rằng mình không cô độc.

Một lần trong đời gặp được đúng người, số phận kể như đối với tôi không hề tệ.

Cái gọi là hữu duyên vô phận đem đến tiếc nuối khôn cùng, nhưng chỉ cần đã gặp, cũng đủ rồi.

Hoàng hôn hay bình minh? Sớm hay muộn? Chỉ do lòng người…

Dù cho qua bao nhiêu thời gian, qua bao nhiêu không gian

Gặp gỡ, dù sớm, dù muộn, cũng là một thứ hạnh phúc.

Thương yêu,

Tôi gửi em hạnh phúc.

The hardest thing about losing you is that it didn’t just happen once. 

I lose you every single day we speak when I realise you are no longer mine, and the days we don’t. 

When I wake up in the morning and reach for my phone and hope to see a message that isn’t there, and when I go to sleep at night after I realise that the one person I want to talk to the most refuses to look me in the eye and has much less replied my messages. 

And I lose you in all of the moments in between, in all the hours of silence that go by where I do nothing but think of you, wanting to call you, and then don’t. 

I lose you when I watch certain films, listen to certain songs, and go to certain places that are all tainted with certain parts of you and how you make me feel. 

And I used to think I could only miss you when I was alone, but that’s not true. 

I miss you when I’m around everyone else as well. Because they are not you. 

But you’re always there…somewhere. 

I can’t not think about you. It’s only when I’m asleep that I get a break from it. 

From thinking and wanting and missing. 

But then, I wake up the following day, roll over, check my phone, see that you didn’t call and I just know I’m going to feel it all over again. 
(someday in March)

Âu kai. Có một chuyện đơn giản thế này.

Nếu tôi thấy nó đẹp, thì nó đẹp. Nhưng nếu tôi thấy nó đẹp mà người khác thấy nó xấu, thì đó là việc của người khác, không phải việc của tôi.

Cũng giống như yêu một người. Tôi yêu, là tôi yêu. Nhưng nếu tôi yêu, mà người khác nói với tôi thứ tình cảm đó là vớ vẩn, hay khinh thường nó, hay không chấp nhận nó, thì đó là việc của người khác, không phải việc của tôi.

Việc của tôi là cứ nhìn thấy những cái đẹp bằng con mắt của mình. Yêu và cảm nhận bằng tâm hồn của mình. Nói cho cùng, đường dưới chân dùng mắt mình mà nhìn, chứ có lắp mắt người để thế được đâu.

Tiếc rằng rất nhiều người dùng mắt người khác, dán lên mắt mình, xong rồi nhìn thế giới, rồi đòi đi tìm đường riêng.

Riêng ở đâu ra mà riêng.

Cuối tuổi trẻ, ồ lang thang cũng đã
Yêu đương kia có lẻ mấy mươi lần
Đã vui tao phùng đã sầu ly biệt
Đã đem lòng mình đi trải tứ lung tung.

Giờ chẳng còn bao nhiêu lạng bao dung
Ta khờ dại mấy lần phung phí cả
Trót yêu bông hoa thì yêu luôn nhánh lá
Trót yêu con trâu cày, bèn yêu luôn hợp tác xã
Trót yêu người mà quên cả yêu ta.

Giờ ta còn toàn là men đắng cay
Ta không tin cả nắng dưới trời này
Ta vô cớ nghi ngờ cơn gió vội
Ta cho phép mình đánh giá cả mây bay.

Người biết đấy lòng ta giờ khá chật
(Vì đã co và kéo mấy mươi phen)
Người thấy đấy mắt ta giờ ráo hoảnh
(Dẫu khi xưa cũng lấp lánh như đèn)

Ta cay độc không dám soi lòng nước
Ta buồn rầu không dám ngước lên trăng
Người đã đến trong đời ta quá muộn
Để thơ ngây mà thề hẹn nhau rằng…

Thì có chứ, ta cũng xao xuyến chứ
Cũng nhớ nhung, nghĩ ngợi suốt bao phen
Nhưng lòng người, ta chưa rõ trắng đen
Ta hèn lắm, dấn thân hoài sợ chết.

Nên giờ nếu mà người thương ta nhất
Bước lại đây, đừng rào đón, bông hoa
Hãy chắc chắn những chuyện này là thật
Có yêu nhau thì giữ lấy nhau và…

#nguyenthienngan