Rất rất muốn cầm tay.

Sống cho qua một ngày

 

Rất rất muốn đêm nay

Nói những chuyện sau này

 

Giả như ngày hôm ấy

Đừng mong người đến vậy

 

Liệu lúc này

Có muốn

Một lần hôn

Tóc mây.

 

[Writing Challenge] #1

Day 1: List 10 things that make you really happy

(not in order)

– the feeling after taking a long good shower. you know with my hair washed and my skin smelling fresh.

– freshly done tattoos

– hoài. she’s my home. i can tell her anything in the world and have her listening to every word i say with loving eyes and open arms. i feel safe with her, whether we’re at the mall or in a bar, just.. anywhere. she would always hold my hand when we walk, even if it’s just from her bedroom to the bathroom upstair. i couldn’t thank Jesus, Buddha, or any god there is that she is here with me and how she has became such a highlight in my life.

– perfect done nails. yassss.

– tea. my daily dose of caffein.

– hoài (điều quan trọng phải nói 2 lần). she makes me want to throw away the plans i originally had for one and follow her into the hazy, unknown future without a glance backwards. she doesn’t make me question myself whether or not i want to be with her; i just know. when i’m with her, it feels like any adventure i had originally planned out for my future isn’t going to be half as incredible as the adventures i could have by her side. that no matter what i thought i wanted before, this is better. everything is better since she came along. whenever i spend time with her, time falls away and i could not help but wish i could spend more time with her around. if i let a day go by without talking to her, listening to her voice or telling her how much i hate a bitch, that day is just.. no good. she became the backbone of who i am. my happiness is always a priority and so long as she is here, i feel like i can work around the rest.

– spending time with best friends. my fabulous retards Anna and Emily. i’m so so so grateful to have them around through thick and thin. they are essentials and i hope we could maintain this bond for as long as possible.

– writing. i’m not good with direct confrontation, or communication, or keeping in touch. so i write a lot. i write when i spontaneously listen to a song and it triggers some kind of feelings in me. i write when someone i love so much breaks my heart. i write during those nights in which i felt like i was all alone and wanted to end this life. i write when i couldn’t take it anymore. writing is my expression of feelings, sometimes a cry for help. in my writings lay the rawest version of myself.

– singing

– play uke

 

Đôi lúc em tự hỏi bản thân mình, liệu khi đến lúc phải chia xa, những thứ về em người sẽ ghi nhớ được bao nhiêu? Em có đủ quan trọng để những thứ về em lưu lại nơi trí nhớ người như những vệt dài khó xoá? Hay chỉ như vệt nắng chiếu qua ô cửa sổ, thoắt hiện rồi lại tan?

Người có lần bảo với em lúc nằm ôm em một buổi chiều tháng ba, người bảo những hình ảnh này lúc người ôm lấy em, em nên quên đi thì hơn, vì người sớm muộn gì cũng sẽ thay thế chúng bằng những thân ảnh khác.

Mà người hôm đó không biết, đến tận bây giờ cũng không biết, là vì lời nói đó mà em mới không thể kìm được nữa khóc oà như đứa trẻ. Lúc đó em chỉ thấy, cuộc đời sao đau đớn quá. Em thương người như vậy, yêu người như vậy, rốt cuộc trong mắt người cũng chỉ như mọi cô gái khác đã, đang, và sẽ đi qua đời người. Mờ nhạt. Dễ quên. Chẳng nghĩa lý gì cả.

Người nói đi…

Người sẽ nhớ em chứ?

Nhớ em luôn đặt ánh mắt nơi nụ cười của người, nơi từng cái nhíu mày, nơi từng hơi thở người trượt dài trên thân thể em trong đêm dài khắc khoải.

Nhớ bàn tay ấm nóng của em luôn lần tìm tới tay người lạnh buốt, không kìm được mà nắm lấy xuýt xoa.

Nhớ em đôi lúc thật kỳ lạ, tự dưng nằm trong lòng người lại lặng lẽ rơi nước mắt. Là người không biết, em rơi nước mắt là vì sợ. Em sợ rồi chẳng mấy khi lại được nằm trong lòng người an yên thế này nữa. Sợ chẳng thể nhìn thấy người. Sợ thời khắc đó vụt khỏi tầm tay.

Nhớ em thỉnh thoảng lại thì thầm vào tai người bảo em yêu người, nhớ những tiếng thở dài giữa đêm ôm lấy người say ngủ ngoan ngoãn như đứa trẻ, bàn tay nhỏ vỗ về những cách trở nhớ nhung.

Người có nhớ không?

Liệu sau này nằm trong lòng một thân ảnh khác, hôn lên xương đòn của một người khác, người có ngẩn ra một lúc vì không thấy hai cành hoa bỉ ngạn như trên xương đòn em không?

Liệu người khi hôn một người khác, có muốn bật cười vì nhớ ra em ngày trước mỗi lúc hôn đều sẽ cắn môi trên của người, còn không cho người dùng lưỡi không?

Liệu người khi ở bên một người khác, cùng người đó trò chuyện, có thấy ngờ ngợ cái cách họ gọi tên người không giống chất giọng mềm mại của em gọi người một tiếng “Hoài” không?

Liệu người có giật mình nhớ đến em không?

Liệu người có nhớ em không?

Liệu người có quên em không?

Có thể.. không quên em được không..?

Điều đau đớn ở trong mối quan hệ này không nằm ở việc kết thúc nữa rồi. 

Tôi nghĩ khi xem được đến quá nửa và nhận ra mình đang mong chờ một trong hai người họ đưa tay chạm tới người còn lại.

Tôi chờ một cái ôm. Tôi chờ một nụ cười. Chờ anh nói yêu cô ấy. Chờ cô ấy nói chúng ta sẽ ổn thôi. Hay chỉ đơn giản là cái trở người để đối mặt nhau trên chiếc giường hẹp.

Nhưng ..không.

Chẳng có gì xảy ra cả.

Họ chỉ nằm lặng lẽ bên nhau, lưng kề lưng, không một lời nào, tôi cảm giác như cả thở mạnh họ cũng không dám.

Có lẽ.. mọi thứ đã không còn ổn nữa. Họ cũng không thể tiếp tục lừa mình dối người. Anh không thể thốt ra lời nói yêu cô mà không thấy ngượng miệng. Mà có khi cô cũng vậy.

Họ cố bám víu vào hơi ấm quen thuộc, mà không nhìn ra rằng bản thân họ, cái tôi của họ, sự yếu đuối này, đang giết cho mối quan hệ chết dần chết mòn.

Ồ, không phải ư?

Vậy đây là thứ tình yêu gì đây, khi ngay cả việc tự do thể hiện cái tôi yếu đuối của mình cho đối phương vỗ về họ cũng không dám?

Thế thì có người yêu để làm gì? :)))

Họ để tâm hồn rách bươm của mình lại ngoài cánh cửa lạnh lẽo và trở về “mái nhà” với một nụ cười vừa đủ, trong khi ánh mắt lại khắc khoải bão giông.

Hẳn phải đau lòng lắm. Bạn biết đấy, nhìn người bạn yêu thương, nhận thức được tình yêu vẫn luôn hiện diện song lại biết rằng mọi thứ không thể cứu vãn được nữa.

Tình yêu vẫn còn đây, người vẫn đứng trước mặt đây, vậy sao mọi thứ lại thành ra thế này?

Chuyện không cam lòng nhất trên đời hoạ chăng chỉ đơn giản là như vậy thôi.