Đôi lúc em tự hỏi bản thân mình, liệu khi đến lúc phải chia xa, những thứ về em người sẽ ghi nhớ được bao nhiêu? Em có đủ quan trọng để những thứ về em lưu lại nơi trí nhớ người như những vệt dài khó xoá? Hay chỉ như vệt nắng chiếu qua ô cửa sổ, thoắt hiện rồi lại tan?

Người có lần bảo với em lúc nằm ôm em một buổi chiều tháng ba, người bảo những hình ảnh này lúc người ôm lấy em, em nên quên đi thì hơn, vì người sớm muộn gì cũng sẽ thay thế chúng bằng những thân ảnh khác.

Mà người hôm đó không biết, đến tận bây giờ cũng không biết, là vì lời nói đó mà em mới không thể kìm được nữa khóc oà như đứa trẻ. Lúc đó em chỉ thấy, cuộc đời sao đau đớn quá. Em thương người như vậy, yêu người như vậy, rốt cuộc trong mắt người cũng chỉ như mọi cô gái khác đã, đang, và sẽ đi qua đời người. Mờ nhạt. Dễ quên. Chẳng nghĩa lý gì cả.

Người nói đi…

Người sẽ nhớ em chứ?

Nhớ em luôn đặt ánh mắt nơi nụ cười của người, nơi từng cái nhíu mày, nơi từng hơi thở người trượt dài trên thân thể em trong đêm dài khắc khoải.

Nhớ bàn tay ấm nóng của em luôn lần tìm tới tay người lạnh buốt, không kìm được mà nắm lấy xuýt xoa.

Nhớ em đôi lúc thật kỳ lạ, tự dưng nằm trong lòng người lại lặng lẽ rơi nước mắt. Là người không biết, em rơi nước mắt là vì sợ. Em sợ rồi chẳng mấy khi lại được nằm trong lòng người an yên thế này nữa. Sợ chẳng thể nhìn thấy người. Sợ thời khắc đó vụt khỏi tầm tay.

Nhớ em thỉnh thoảng lại thì thầm vào tai người bảo em yêu người, nhớ những tiếng thở dài giữa đêm dài ôm lấy người say ngủ ngoan ngoãn như đứa trẻ, bàn tay nhỏ vỗ về những cách trở nhớ nhung.

Người có nhớ không?

Liệu sau này nằm trong lòng một thân ảnh khác, hôn lên xương đòn của một người khác, người có ngẩn ra một lúc vì không thấy hai cành hoa bỉ ngạn như trên xương đòn em không?

Liệu người khi hôn một người khác, có muốn bật cười vì nhớ ra em ngày trước mỗi lúc hôn đều sẽ cắn môi trên của người, còn không cho người dùng lưỡi không?

Liệu người khi ở bên một người khác, cùng người đó trò chuyện, có thấy ngờ ngợ cái cách họ gọi tên người không giống chất giọng mềm mại của em gọi người một tiếng “Hoài” không?

Liệu người có giật mình nhớ đến em không?

Liệu người có nhớ em không?

Liệu người có quên em không?

Có thể.. không quên em được không..?

Điều đau đớn ở trong mối quan hệ này không nằm ở việc kết thúc nữa rồi. 

Tôi nghĩ khi xem được đến quá nửa và nhận ra mình đang mong chờ một trong hai người họ đưa tay chạm tới người còn lại.

Tôi chờ một cái ôm. Tôi chờ một nụ cười. Chờ anh nói yêu cô ấy. Chờ cô ấy nói chúng ta sẽ ổn thôi. Hay chỉ đơn giản là cái trở người để đối mặt nhau trên chiếc giường hẹp.

Nhưng ..không.

Chẳng có gì xảy ra cả.

Họ chỉ nằm lặng lẽ bên nhau, lưng kề lưng, không một lời nào, tôi cảm giác như cả thở mạnh họ cũng không dám.

Có lẽ.. mọi thứ đã không còn ổn nữa. Họ cũng không thể tiếp tục lừa mình dối người. Anh không thể thốt ra lời nói yêu cô mà không thấy ngượng miệng. Mà có khi cô cũng vậy.

Họ cố bám víu vào hơi ấm quen thuộc, mà không nhìn ra rằng bản thân họ, cái tôi của họ, sự yếu đuối này, đang giết cho mối quan hệ chết dần chết mòn.

Ồ, không phải ư?

Vậy đây là thứ tình yêu gì đây, khi ngay cả việc tự do thể hiện cái tôi yếu đuối của mình cho đối phương vỗ về họ cũng không dám?

Thế thì có người yêu để làm gì? :)))

Họ để tâm hồn rách bươm của mình lại ngoài cánh cửa lạnh lẽo và trở về “mái nhà” với một nụ cười vừa đủ, trong khi ánh mắt lại khắc khoải bão giông.

Hẳn phải đau lòng lắm. Bạn biết đấy, nhìn người bạn yêu thương, nhận thức được tình yêu vẫn luôn hiện diện song lại biết rằng mọi thứ không thể cứu vãn được nữa.

Tình yêu vẫn còn đây, người vẫn đứng trước mặt đây, vậy sao mọi thứ lại thành ra thế này?

Chuyện không cam lòng nhất trên đời hoạ chăng chỉ đơn giản là như vậy thôi.

[pre 22.04.2017] 


hmm. em làm xong rồi nhưng không biết nên làm gì bây giờ :)) 

em muốn quay vid để go through từng bức ảnh, cơ mà ơ hơ hơ em thấy nó hơi bất khả thi tại em quay phim dở chết đi được =))) (lúc đầu nói thế mà cuối cùng cũng làm được cái vid rồi haha)

cơ mà chắc cũng sẽ cố gắng. nên ờm, đừng có chê? :)) 

quèo, 18 tuổi rồi, hi vọng Hoài lúc nào cũng thật vui vẻ, (cũng mong em là một trong những thứ làm hoài vui). chỉ cần hoài vui thôi, còn những thứ khác, em nghĩ không quan trọng lắm.

em chẳng biết viết gì đây, vì những thứ cần nói em cũng đã nói rồi. em vốn dĩ có cần đến dịp gì đặc biệt để nói cho hoài biết mình thương hoài thế nào đâu. 

from your serotonin, 

yêu.

Chọn người yêu mình, hay chọn người mình yêu?

Người ta vẫn hay bảo nhau hãy chọn lấy người yêu mình, như vậy sẽ bảo đảm được một đời an yên, không phải lo nghĩ nhiều.

Ngay đến mẹ tôi cũng nói vậy.

Nhưng không phải như vậy thì sẽ mất đi ý nghĩa thực sự của tình yêu ư?

Nghĩ thử.

Một buổi sáng nào đó mười năm sau, hay hai mươi năm sau, liệu tôi có muốn  thức dậy bên một người mà ở họ không tồn tại bất cứ điều gì khiến tôi đam mê. Tôi không thích mùi tóc, không nhớ nhung gì ở cơ thể họ khi phải xa nhau. Tôi không hứng thú dậy sớm pha cho họ một tách cà phê, cũng không muốn chuyện trò quá nhiều vì chẳng thể tìm được chủ đề gì chung. Tôi không thèm chăm chuốt khi đi bên cạnh họ, vì họ không đủ quan trọng để tôi tốn thời gian trở nên xinh đẹp thơm tho mỗi ngày ở bên họ.

Như thế có hạnh phúc không?

Bingo! Không hề.

Thế nên, người ta cứ chạy theo người làm mình đau khổ, mà vô tâm với lắm kẻ ngoài kia thèm được yêu thương mình. Là bởi vì ngay trong nỗi đau vì một người khiến mình say mê, cũng đã hạnh phúc gấp mấy lần việc ở bên một người mình chẳng có cảm giác.

Tôi tin vậy.

 

Cảm giác tồi tệ nhất trên đời, hẳn phải là cảm giác khi nhận thức  ồ, hoá ra đối với người ta mình chẳng nghĩa lý gì cả. Rằng buông mình đi chỉ như bỏ một món đồ cũ, hỏng rồi vứt đi.

Tôi rít điếu thuốc rồi thả xuống chân di di, để mặc nó lăn đến bên cạnh rất nhiều những điếu thuốc đã tàn khác. Tôi nhếch môi, mắt vẫn hướng về phía khung cửa lạnh lẽo, rồi bó gối tự ôm lấy chính mình.

Trong lúc này, tôi chẳng biết phải làm gì đây. Tôi cũng không biết mình đã và đang làm gì. Khi con người ta bị đẩy tới cực hạn, thì dù có yêu hay không cũng không còn quan trọng nữa.

Khói thuốc cay nồng khiến đầu óc tôi trống rỗng. Tôi nhất thời không cảm nhận được bất cứ thứ gì bên trong mình. Buồn, vui, đau, khổ, mọi thứ cứ như hương khói nhả ra từ khuôn miệng nhỏ, mờ dần rồi tan mất.

Chuyện đi đến nước này, hình như lỗi lầm lúc nào cũng là ở phía tôi.

Là tôi đã yêu em ấy trước. Là tôi đã ở lại lâu tới vậy. Là tôi mở đầu câu chuyện này. Là tôi chọn bước đi bước đầu tiên.

一步走错,步步错。(một bước đi sai, bước bước sai.)

Từ bước đầu đã sai, thì hiển nhiên những bước sau đó cũng là sai.

Nhiều lúc nghĩ đến em, tôi chỉ muốn mình tan biến. Giống như, chịu ngần ấy tổn thương đã vượt quá xa so với cực hạn của tôi. (chậc, mà để em ấy vượt qua cực hạn của mình cũng là lỗi của tôi, haha buồn cười chưa)

Nhưng nghĩ tới đó tôi lại thấy đau lòng.

Tôi đã yêu em ấy đến vậy mà…

Rất rất nhiều lần tôi hỏi bản thân, nhất là những lúc thế này, rằng chẳng lẽ.. mình không là gì thật?

Như thể tôi chưa biết câu trả lời.

Thật ra tôi biết chứ. Biết rõ nữa là đằng khác. Tôi cũng không phải là không hiểu chuyện, thật ra tôi có thể tự hào nói mình đối với những vấn đề này cực nhạy cảm. Coi nào, EQ 80 đó.

Là tôi không muốn bỏ đi, tôi luôn tìm cho mình lí do để ở lại thôi.

Là tôi muốn tin em ấy cũng yêu mình.

Những ngày gần đây thực sự khó khăn. Và tôi chỉ có một mình.

Đã rất lâu rồi tôi không nhận thức được việc mình chỉ có một mình rõ như vậy.

Phòng tôi có người ở cùng, nên ngay cả cái quyền khóc một mình ở một nơi thuộc về mình tôi cũng không có.

Chậc, vậy mà những hôm ngủ quên trên chiếc gối hẵng còn chưa khô nước mắt tôi nghĩ đã là tồi tệ lắm rồi.

Giờ mới biết cái cảnh. Kìm không đặng, mà khóc cũng không yên.

Một phần trong tôi mong em sẽ đọc được những dòng này. Một phần khác lại mong em đã bỏ đi thói quen check những thứ tôi viết ở đây.

Lúc trước còn nghĩ nếu em không check tôi sẽ buồn lắm vì em không quan tâm.

Cơ mà, cũng thật may.

Thật may, em không thể nhìn thấy tôi vừa gõ những dòng này vừa rơi nước mắt.

 

 

 

 

Cheating is NOT a mistake.

If you’re truly in love with someone, you will not be able to kiss someone else without tasting your loved ones tears stain your lips.

You will not be able to take your clothes off for someone else without feeling like a field ripped bare to its soil.

Cheating is a choice, its a choice you made because you obviously didn’t give a single fuck about your loved one.

🙂